SG, thứhai25062012

Tối hôm qua tôi
mời được một số bạn tới quán càfê vườn Thủy Trúc ăn mừng vì
bệnh tật của mình đã lui dần. Sau gần 2 tiếng đồng hồ đi lạc và đi
tìm nhau thì sau cùng
chúng tôi cũng gặp mặt đông đủ.
Gọi là ăn mừng cho "xôm" chứ thật ra tôi
ăn gạo lứt muối mè thì có ăn được gì đâu nên các bạn ăn bún riêu
còn “mình tôi” uống cà rốt xay không đường. Thế mà buổi gặp mặt
cũng diễn ra sôi nổi, nào cười đùa vui vẽ, nào quay phim chụp hình tá
lả...
Tới khi gần ra về, một người
bạn gái mới chất vấn mình một câu:
"tại sao bạn lại từ chối thiện ý của mình?". Số là như vầy, đầu tháng này tôi
chuyển viện về SG cấp cứu, người bạn “ í ” gọi điện cho mình và đề nghị lo nuôi bệnh cho tôi thay cho vợ tôi. Tôi hỏi:
_Thế
còn chồng của bạn
thì sao?
_Bạn
ơi đừng có lo, chồng mình vắng
nhà, đi làm ăn xa.
Như vậy điều kiện cần (tấm
lòng của người bạn
mình ), điều kiện đủ (chồng đi xa )
đã có đầy đủ thì thông thường bài toán sẽ
được giải. Bạn mình chờ đợi...nhưng tôi lại nghĩ khác, sau một tuần
chống chọi với bệnh tật và chờ mổ mặt mày hốc hác bơ phờ,
lại vác theo bên mình "hệ thống ống thông tiểu" còn gì là “dung nhan” của tôi
nữa nên tôi đành từ chối. Thế là tối nay
câu chuyện lại tiếp tục như sau:
_Tại sao tại sao...
_Bạn
ơi hiểu cho tôi, lúc bình thường thì tôi
còn có thể phân biệt đâu là "vợ mình" đâu là "bạn
mình".
Chứ trong ̣đau đớn tột cùng thì
mình lại "nhìn gà hóa cuốc", ôm "bạn mình" khóc
lóc mà tưởng là ôm "vợ mình"
_Chứ đau ở đâu mà ghê gớm vậy?
_Đau
ở tiền liệt tuyến í mà
_Tiền liệt tuyến là sao, nó
nằm ở đâu?
_Tớ cũng
không biết nữa, nhưng nghe bác sỹ bảo tuyến tiền liệt là cái đó sẽ
liệt trước, còn cái kia sẽ liệt sau...
Không biết mình
giải thích có đúng không nữa mà các bạn lại một phen cười "ha
hả" trước khi chia tay nhau ra về. Híc híc...
LtH